Chi tiết Tiểu sử
Phạm Thiên Thư, Người Mang Bụi Đỏ Đi Rồi
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say.
Thi sĩ Phạm Thiên Thư, tên thật Phạm Kim Long, đã bỏ cuộc rong chơi cuộc đời vào lúc 4 giờ 15 phút chiều Thứ Năm, ngày 7 tháng 5 năm 2026, tại căn nhà riêng trên đường Hồng Lĩnh, Hòa Hưng, Sài Gòn. Ông thọ 86 tuổi. Tin từ Sài Gòn, Jimmy Nhựt Hà cho biết.
Ông sinh ngày đầu năm 1940, tại Lạc Viên, Hải Phòng, trong một gia đình Đông y. Tuổi nhỏ đi qua những năm tháng đất Bắc, từ Lạc Viên xuống Chi Ngãi, sống giữa trang trại Đá Trắng, cho đến năm 1954 thì theo dòng người di cư vào Nam. Sài Gòn từ đó là nơi ông sống và gửi lại gần trọn một đời chữ nghĩa.
Từ năm 1964 đến 1973, Phạm Thiên Thư là tu sĩ Phật giáo. Sau đó ông hoàn tục, tiếp tục làm thơ và nghiên cứu Phật học. Nhờ am hiểu đạo Phật, ông được nhiều người biết đến như một thi sĩ có công thi hóa kinh Phật, đưa tinh thần Phật học vào thơ bằng một ngôn ngữ nhẹ như sương, gần với thi ca hơn là kinh luận.
Năm 1973, ông nhận giải nhất Văn Chương Toàn Quốc với tác phẩm “Hậu Truyện Kiều – Đoạn Trường Vô Thanh.” Đây là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho hướng đi riêng của ông: dùng thơ để tiếp nối, chuyển hóa và mở rộng những đề tài quen thuộc của văn học Việt Nam.
Người đọc nhớ ông, đôi khi không phải từ trang sách, mà từ những bản nhạc. Phạm Duy đã phổ, để “Ngày Xưa Hoàng Thị,” “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng,” hay những khúc “Đạo Ca” trở thành kỷ niệm chung của nhiều thế hệ. Ở đó, thơ không còn đứng riêng; thơ ông đi cùng tiếng hát, đi vào đời sống, ở lại.
Trong thi ca Việt Nam, Phạm Thiên Thư để lại một di sản gồm nhiều tác phẩm mang dấu ấn riêng, kết hợp giữa tình yêu, ký ức, đạo Phật và cảm thức nhân sinh. Trong nền văn học Việt, ông đứng ở một cõi riêng, không hẳn trong đời, cũng không hẳn ngoài đời, nơi “sông này chảy một dòng thôi.”
VB xin kính cẩn thắp nén nhang tiễn người thi sĩ.
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ
Tìm trang lệ ố hàng thơ
Chữ xưa quyên giục bây giờ chim đi…








Leave a Condolence